PHÚC ĐÌNH
(Để tưởng nhớ vị sư thầy kính yêu thời thơ ấu của tôi)
Quê
tôi có ngôi chùa cổ Tịnh Lâm rất đẹp. Chùa nằm trên một ngọn đồi có tên
là Rú Trò nhìn xuống một bàu nước rộng. Bàu nước này được nối với dòng
sông Kẻ Gỗ thủy triều lên xuống ngàn đời ôm lấy quê hương yêu dấu của
tôi. Nghe ông nội tôi kể, chùa đã được lập ra từ thời Trần. Đến thời
Lê, chùa được tôn tạo lại đàng hoàng hơn. Đặc biệt là thời Trịnh Nguyễn
phân tranh, Chúa Trịnh đã lấy một bà ở quê tôi làm phi. Bà Phi này sau
đó đã công đức xây dựng lại chùa Tịnh Lâm khang trang, có nhiều tượng
Phật, ban thờ, bát nhang, có chính điện, bái đường, hậu cung và nhà
Tăng như các chùa lúc bấy giờ ở ngoài Bắc. Đến đời Vua Tự Đức, nhiều
người đỗ đạt ở Hà Tĩnh, Nghệ An đã công đức tôn tạo lại chùa Tịnh Lâm
một lần nữa. Lần này, ngoài việc mở rộng bái đường và hậu cung
ra, còn xây lại nhà Tăng rộng rãi khang trang hơn để cho sư
thầy, các tiểu và khách thập phương có chỗ ở, chỗ ăn và chỗ
học. Quả chuông lớn hiện nay vẫn còn nghe nói cũng đã được đúc từ thời
Tự Đức ấy.